Thục Nhi bú cặc điêu luyện

Bạn đang đọc phần 6 của truyện sex :

– Kế hoạch phát động sản phẩm chiến lược này là hết sức bí mật. Tôi không lặp lại. Nhưng các anh chị cũng tự ý thức được tầm quan trọng của nó. Nếu Alpha + không thành công thì tất cả chúng ta, dĩ nhiên là bao gồm cả tôi, đều không còn cơ hội. Ban Giám đốc bên kia đã rất kiên quyết về việc chúng ta thiếu doanh số và mất thị phần trong suốt 6 tháng qua.

Thùy Dương đang nhìn sếp Linh nói thao thao trong buổi họp cuối giờ sáng. Linh là Giám đốc điều hành Cty Thùy Dương đang làm việc, chuyên sản xuất phân bón 100% vốn nước ngoài, xuất xứ từ Thái Lan.

Lúc này anh đang nhìn quanh mọi người như khẳng định lại ý mình vừa nói, miệng anh mím chặt một đường, bao quanh là bộ râu cạo nhẵn thín, xanh rì nổi bật trên làn da trắng, đôi mắt anh nghiêm nghị với đôi lông mày rậm, ánh lên sau cặp mắt kính gọng vàng sang trọng. Linh khoảng 35 tuổi, anh du học Mỹ về, cũng giống Thế Toàn, nhưng anh có tới 2 bằng Thạc Sỹ Kinh tế và Luật, tới giờ cũng chưa lấy vợ, danh tiếng của anh không mấy tốt trong ngành, anh nổi tiếng với việc cặp bồ toàn là các cô người mẫu, diễn viên nổi tiếng, nhưng hễ cô nào nhắc đến kết hôn là anh biến mất như tan vào không khí.

Điện thoại Thùy Dương rung liên hồi trong túi quần nàng. Thùy Dương nhăn mặt khó chịu, nàng biết bọn con Ngọc đang gọi mình, nàng hẹn 12h00 ăn trưa với tụi nó tại quán quen Hồ Xuân Hương, nhưng cuộc họp triển khai sản phẩm phát sinh đột xuất tới giờ vẫn chưa xong.

Cuộc họp vừa kết thúc Thùy Dương chạy vù xuống cầu thang bộ, nàng không đủ kiên nhẫn chờ thang máy. Vừa xuống tầng trệt nàng thấy ngay Thục Nhi đang ngồi ngáp, mắt đờ đẫn tại chiếc ghế bảo vệ.
– Em thua chị luôn. Em đói sắp chết nè. – Thục Nhi cau có.
– Biết rồi còn nói. Đi nhanh. Tụi nó gọi muốn cháy máy điện thoại của chị rồi nè. – Thùy Dương vừa nói, vừa đi thẳng ra ngoài.
– Chú cho cháu cảm ơn nhé. – Thục Nhi chạy theo, nói với lại bác Tuấn bảo vệ dễ thương, nhường ghế cho nàng ngồi nhờ.

Khi cả hai đẩy cửa vào quán cafe, chỗ ngồi đã chật kín, toàn dân văn phòng quần áo tươm tất ngồi ăn, uống nước nói chuyện xôn xao. Hai nàng đi thẳng xuống chỗ cũ, Thuyên và Ngọc đang nữa nằm, nữa ngồi, trên bàn là ngổn ngang chén bác, chỉ còn vương lại vài hạt cơm, vài cọng rau muống.

Thục Nhi và Thùy Dương ngồi xuống, nàng tháo mắt kính râm, bàn tay ngay lập tức giơ lên ngăn ngang cái miệng mở ra chuẩn bị mắng nhiếc của Ngọc.
– Tao đói lắm. Cho tao ăn xong, tụi mày muốn mắng chửi gì cũng được. – Thùy Dương nói với giọng không thể thương lượng.

Ngọc hậm hực vì bị cụt hứng, nàng lầm bầm, nhưng tay vẫn đưa lên cao ngoắt ngoắt bồi bàn cho Thùy Dương.

Một ngụm lớn nước ép ổi xanh thơm ngọt trôi xuống cổ, Thục Nhi khoan khoái, tựa lưng vào ghế, tay xoa nhẹ bụng, nàng đưa mắt lên nhìn cả ba đứa con gái trong bàn đang nhìn mình. Hai đứa kia còn đỡ, còn Thùy Dương há miệng, tay còn cầm chén cơm. Nàng ngồi xuống ăn cùng lúc với Thục Nhi, vậy mà chưa xong nửa chén cơm, nó đã ăn xong phần mình.
– Làm gì nhìn ghê vậy? Chưa thấy người đẹp ăn cơm ah? – Thục Nhi trân tráo.

Cả bốn đứa phá ra cười nghiêng ngã, làm các cuộc nói chuyện xung quanh đều gián đoạn. Những khuôn mặt cau có đó nhìn qua, thấy bốn người phụ nữ đang đùa giỡn với nhau, họ đều im lặng không nói gì, nhưng ánh mắt không khỏi tiếp tục liếc qua liếc lại.
– Rồi vào đề tài chính – Thuyên nói, giọng nghiêm túc hẳn.
– Thùy Dương khai báo mau, mày lặn đi đâu cả tháng nay – Ngọc nói với giọng tra xét không nhân nhượng.
– Tao.. tao ở nhà với chồng chứ đâu. – Thùy Dương ấp úng.
– Ở nhà ah, ở nhà mà tao gọi điện di động không nhấc máy, máy bàn cũng không nốt, là sao? – giọng Thuyên gay gắt, có lẽ nó giận thật.

Thùy Dương nhìn Thuyên, Ngọc rồi quay qua Thục Nhi cầu cứu, nhưng nhận được cái nhúng vai vô can của nàng. Nàng cắn môi nói:
– Tao và anh Toàn đi đảo Bình Ba chụp hình với bạn anh ấy – Thùy Dương thở dài thú nhận.
– Mày đi đảo ở 1 tháng ah? – Thuyên tròn mắt.
– Không, chỉ 3 ngày thôi, nhưng sau đó tao về… tao và anh Toàn có việc riêng cần giải quyết – Thùy Dương bịa đại.
Thuyên Ngọc nhìn nhau, cả hai nhìn Thùy Dương với ánh mắt lo lắng.
– Hôn nhân mày có trục trặc hả? Anh Toàn yêu mày lắm mà – Thuyên hỏi dồn.
– Trời ơi, không… sao tao và anh Toàn có gì được chứ, tụi mày nghĩ đâu vậy? – Thùy Dương hoảng hốt la lên.
– Nói chung là bọn tao có kế hoạch nhỏ, nên muốn tách biệt với thế giới bên ngoài chút thôi. – Thùy Dương không biết giải thích thế nào.
– Tao biết rồi, kế hoạch sinh em bé. Đúng không? – Ngọc xen vào.
– Trời, không.. sinh gì lúc này, tao còn trẻ chán.. chưa chơi đủ đâu – Thùy Dương bật cười, trả lời tinh nghịch.
– Thôi, không nói chuyện của tao nữa – Thùy Dương ngắt ngang – Thục Nhi với anh chàng kia thế nào rồi?
– Chị nói anh nào cơ? – Thục Nhi ngơ ngác
– Anh Phước, hôm tao gặp mày đi chung ở khách sạn Hồng Hà đó – Ngọc nói xen vào như thật.
– Ah… anh Phước. Làm gì có… Hồng Hà nào? – Thục Nhi hoảng hốt, nói như thét lên.

Thuyên và Ngọc ôm bụng cười rú lên. Thục Nhi đỏ mặt biết mình bị gài bẫy. Nàng nhìn dáo dát xung quanh như thể sợ người quen bắt gặp.
– Ý chị hỏi anh Phước tròn tròn người, dược sỹ đó – Thùy Dương giải nguy.
– Ah… xong rồi. Không còn gì nữa. – Thục Nhi nhúng vai.
– Sao vậy? – Thuyên và Ngọc tò mò xông vào.
– Thì…

Thùy Dương trôi theo dòng suy nghĩ riêng của mình. Nàng không nghe câu chuyện của các bạn. Phước chỉ là một trong các anh mà Thục Nhi quen, nàng vì muốn hướng câu chuyện sang chủ đề khác nên đã lôi anh ta ra. Nàng đã thành công, lúc này ba đứa kia chụm đầu lại nói chuyện hăng say. Không lẽ đàn bà đều thế sao, Thùy Dương đã từng rất ghét mấy tay đàn ông nhận xét phụ nữ là giống nhiều chuyện, vì nàng cũng là phụ nữ. Nhưng bằng chứng trước mắt quá rõ ràng, nàng không thể nhìn nhận này khá đúng. Thật may, nàng không nằm trong số đông đó, nàng khá nội tâm, nàng chỉ thích suy nghĩ một mình, nhiều hơn chia sẻ.

Một tháng qua, Thùy Dương và Thế Toàn như khai phá một thế giới mới. Quan niệm sống của hai vợ chồng nàng thay đổi khá nhiều, thoáng hơn, nghĩ cho nhau nhiều hơn. Thùy Dương rất hạnh phúc, nàng nghĩ Toàn cũng hạnh phúc, qua biểu hiện của anh. Từ ngày trở về từ chuyến đi Bình Ba, hai vợ chồng nàng như bị uống thuốc kích thích, hai người cuốn lấy nhau bất cứ khi nào có thể.

Căn nhà như thế giới riêng của họ, sau khi Thùy Dương cho chị giúp việc về quê vì tò mò nhìn lén, anh và nàng làm tình tại phòng khách, trong nhà bếp khi nàng đang nấu nướng, ngoài hồ bơi, thậm chí ngoài vườn, nàng hầu như không mặc quần áo ở nhà. Thậm chí buổi trưa, Thế Toàn cũng chạy xe qua rước vợ đi ăn, rồi hai người tìm một khách sạn để làm tình. Nàng cũng không hiểu tại sao anh lại say tình nàng như vậy?! Đương nhiên, anh càng yêu nàng nhiều, nàng cảm thấy hạnh phúc, nhưng trong lòng Thùy Dương vẫn lo lắng cho sức khỏe và tâm lý của anh.

Thùy Dương lên mạng tìm hiểu về tình trạng của chồng, không có một thông tin nào mô tả chính xác tình trạng của anh. Duy chỉ có một trường hợp khá tương tự với anh, là một người chồng bình thường khá yếu sinh lý, nhưng một lần sau khi phát hiện vợ ngoại tình, anh tha thứ cho vợ, nhưng sau đó anh như một người khác, mạnh mẽ dị thường. Khác ở chỗ là Thế Toàn trước đây cũng không yếu sinh lý và Thùy Dương cũng không phải ngoại tình bị phát hiện, mà là công khai vui vẻ với người đàn ông khác trước mặt chồng.

Thùy Dương cũng đã nghi ngờ Thế Toàn dùng một loại thuốc kích thích nào đó, nàng còn cố tình lừa anh đi thử nước tiểu tại một phòng khám quen với lý do rằng ủng hộ bạn mới khai trương, rằng khám sức khỏe không bao giờ thừa… Thế nhưng kết quả là không có gì, hoàn toàn bình thường.

Gần một tháng qua trừ các ngày hành kinh của Thùy Dương, Thế Toàn không ngày nào không làm tình với vợ, không phải một, mà là hai, thậm chí ba lần một ngày. Nhìn anh gầy đi nhanh chóng, nàng thì ngày một hồng hào, nảy nở hừng hực. Thùy Dương lo lắng ra mặt, nàng tìm đủ cách với anh, từ chối vì mệt, mặc đồ kín mít khi đi ngủ.., nhưng đều không thành công, vì lòng nàng quá mềm với Toàn, anh chỉ năn nỉ một chút là nàng đáp ứng, quả thật bản thân nàng cũng khó cưỡng cảm xúc của mình với chồng.

Những chuyện như thế, Thùy Dương không muốn tâm sự với bọn Thuyên, Ngọc, Nhi, vì nàng tin đối với chuyện này tụi nó không hơn gì mình.

Thùy Dương bắt đầu tìm đến những diễn đàn tâm sinh lý trên internet, nàng tạo nick với địa chỉ email mới. Nàng đặt câu hỏi, dĩ nhiên là không hoàn toàn kể hết hoàn cảnh của mình, vì nàng không muốn câu chuyện riêng của hai vợ chồng thành đề tài bàn luận trên mạng.

Hai ngày sau, Thùy Dương thành công lấy nick yahoo của một chị bác sỹ tâm sinh lý. Nàng chat với Hồng, tên của chị, chị rất nhiệt tình, giải thích cặn kẽ. Nhưng quả thật mối quan hệ phức tạp của vợ chồng Thùy Dương cũng làm nàng nhức đầu, điều này không có trong sách giáo khoa, cũng chưa bao giờ gặp thực tế trong bao nhiêu năm hành nghề của chị. Một người chồng yêu vợ hết mực, nhưng vẫn chiều vợ tham gia vào những trò chơi phiêu lưu hoang lạc của cô, sau đó lại càng yêu và ham muốn cô hơn. Tại sao có thể như vậy? Vì theo suy luận tâm lý học, người đàn ông đó sẽ chán vợ, bỏ vợ hoặc biến cô thành công cụ tìm cảm xúc cho anh ta. Sau khi suy xét và tự giả thiết các tình huống tác động tâm lý, Hồng đề nghị Thùy Dương nên cách xa chồng 3 ngày, cho anh dịu bớt ham muốn hiện tại mỗi khi gần nàng, sau đó trở về sinh hoạt bình thường, quan sát và báo kết quả lại với cô.

Thùy Dương thấy cũng có lý, nhưng lý do nào để nàng rời anh 3 ngày đây. Cha mẹ nàng đã định cư nước ngoài từ cuối năm ngoái, cô chú họ hàng thì hầu như mất liên lạc. Thế Toàn biết quá rõ về nàng để có thể gạt anh bằng lý do gia đình. Thùy Dương rất khó nghĩ.

Cộc cộc, tiếng gõ cửa nhẹ.

– Thùy Dương ah, vào đi em.
– Dạ, anh tìm em.
Thùy Dương ngạc nhiên khi bất chợt hôm nay sếp Linh tìm mình.

Nàng là Phó Phòng Phát triển khách hàng, nhưng hầu như nàng chỉ gặp Linh trong các cuộc họp và trao đổi qua email. Thậm chí trình ký kế hoạch hay nộp bảng báo cáo cũng thông qua cô thư ký riêng của anh. Anh chưa bao giờ gọi nàng một mình lên phòng riêng bao giờ.

– Em ngồi xuống đây, anh có việc cần em giúp. – Vừa nói Linh vừa rót nước trà trên bàn khách.
– Dạ, anh cứ nói. – Thùy Dương bình tĩnh nói.
– Như thế này, 5 ngày nữa là Hội chợ Mêkông của Bộ Nông nghiệp tổ chức tại Cần Thơ. Như em đã biết Cty mình cũng có một gian hàng ở đấy. Nhưng đồng thời anh lên một kế hoạch khác là đi khảo sát các sản phẩm mới của đối thủ giới thiệu lần này và quan trọng hơn là thương lượng bí mật thuê 5 hecta ruộng để thử nghiệm sản phẩm mới, vì theo Ban Giám đốc bên kia phải thử lại kỹ càng vì trong một số trường hợp vi sinh trong đất Việt Nam phản ứng khác bên Thái Lan có thể dẫn đến phản tác dụng.
Linh nói chuyện một hơi dài, không thể lưu loát hơn, đúng phong cách của lãnh đạo.

Linh ngưng một chút, quan sát vẻ mặt của Thùy Dương, nhưng anh không đọc được gì trên gương mặt xinh đẹp của nàng. Hôm nay, anh mới có dịp dối diện nhìn kỹ và nhận ra sắc đẹp rung động của nàng, vì theo nguyên tắc riêng của mình, anh không bao giờ lưu ý tới phụ nữ khi làm việc, đặc biệt là cấp dưới của mình. Chợt anh thấy Thùy Dương đang nhìn mình, ánh mắt ra vẻ chờ đợi và hơi khó hiểu.
– Ah, anh muốn em đi công tác đợt này chung với anh, có thể khoảng 3 ngày. – Linh hơi đỏ mặt vì mình vừa rồi chợt bị phân tâm.
– Em ..- Thùy Dương chợt nghĩ tới lời khuyên của bác sỹ Hồng.
– Anh biết em có gia đình, thường anh cũng rất ít khi điều động phụ nữ có gia đình đi công tác xa, vì rất nhiều lý do tế nhị. Lần này anh định đi cùng Thục Nhi nhưng cô ta lại bận bảo vệ luận án Thạc sĩ, mà anh lại cần người giỏi chuyên môn. – Linh nói liên tục.

Chợt Linh cảm thấy ngạc nhiên, từ khi nào mình lại cần giải thích nhiều như vậy với cấp dưới nhỉ. Anh thấy ánh mắt của Thùy Dương nhìn mình, miệng nàng mỉm cười, môi nàng hở nhẹ, với hàm răng trắng bóng thật đều, nụ cười đẹp như không thuộc về thế giới này.
– Anh cho em xin nghỉ 2 ngày thu xếp việc gia đình trước khi đi nhé! – Thùy Dương nói thật nhẹ.

Linh thở phào, nhẹ nhõm khi nghe Thùy Dương đồng ý. Sau khi dặn dò Thùy Dương một số hồ sơ cần chuẩn bị, nàng đi ra. Linh ngồi tại chỗ bần thần tự hỏi về biểu hiện vừa rồi của mình, tại sao mình mừng vì cấp dưới nhận lời đi công tác nhỉ? Ôi hôm nay tôi sao thế… thật nhảm nhí.

Tối đó Thùy Dương về sớm, chuẩn bị một buổi tối thịnh soạn, món T-Bone sườn cừu Úc mà Thế Toàn thích. Khi Thế Toàn về tới nhà vào bếp hôn vợ, anh cũng thấy không khí hôm nay có gì bất thường. Thùy Dương nói anh đi tắm trước nhưng nàng không nói gì thêm với chồng.

Từ phòng tắm đi ra, Thế Toàn theo thói quen, anh quấn khăn tắm ngang người đi xuống lầu. Nhưng đèn dưới lầu tắt tối đen, anh đang ngơ ngác tìm vợ, chợt thấy ánh sáng le lói từ sau nhà, Thế Toàn đi về hướng đó. Vừa ra tới sân sau, anh thấy Thùy Dương ngồi ngay ngắn trên chiếc bàn phủ khăn trắng kê sát hồ bơi, ánh sáng lung linh xung quanh tỏa ra từ hai cây nến trắng trên bàn.

Thế Toàn mỉm cười, anh bước tới nhìn vợ. Hôm nay nàng mặc một chiếc váy hồng nhạt ngang đầu gối, cổ váy hình vuông, khoanh sâu xuống che 2/3 bộ ngực tròn trịa. Thế Toàn ngồi vào bàn đối diện vợ, nhìn gương mặt nàng phản chiếu ánh nến lung linh, anh thấy mình thật may mắn khi chọn được nàng làm vợ.
– Hôm nay là ngày gì đặc biệt ah em? – Toàn không nhịn được hỏi.
– Hôm nay là thứ Năm, anh không biết ah? – Thùy Dương tinh nghịch trả lời chồng.
– Cái đó thì anh biết.. Nhưng…
– Em chỉ muốn nói với anh, mỗi ngày bên anh đều là một ngày đặc biệt trong đời em – Thùy Dương nhìn chồng với ánh mắt trìu mến yêu thương.

Thế Toàn nghe nàng nói, anh rất bất ngờ, vì Thùy Dương ít khi nào dùng lời nói để diễn đạt tình cảm của mình. Anh đứng dậy, đi tới bên Thùy Dương, anh cuối xuống hôn lên đôi môi mà cả đời anh cũng không muốn rời xa.
– Em ăn gian lắm, em dành hết lời hay ý đẹp mà anh định nói.
Thế Toàn mỉm cười trêu chọc vợ, anh cúi xuống hôn vợ một lần nữa.
– Anh yêu em.
Anh nói nhỏ khi môi mình vừa tách ra khỏi môi nàng.

– Trời ơi, em quên mất, mình ăn thôi, đồ ăn nguội mất rồi.
Thùy Dương chợt nhớ đến hai đĩa đồ ăn để trên bàn.

Lúc này Thế Toàn mới nhìn xuống, vợ chuẩn bị cho anh món anh thích nhất. Anh ngồi ngay xuống theo ý vợ, anh luôn thích ăn món nàng nấu. Nhưng anh cảm thấy lo lắng nao nao, vì không khí hôm nay thật khác thường.

Sau khi ăn xong, chai rượu vang trên bàn cũng đã hết, hai cây nến chỉ còn được mấy phân. Thùy Dương nhờ chồng bật công tắc bật đèn hồ bơi. Anh nghe lời vợ, không thắc mắc một câu. Khi anh quay lại, tròn mắt nhìn Thùy Dương, nàng đã cởi hết quần áo trên người, cơ thể nàng mờ ảo, lấp lóa bởi ánh sáng lăng tăng của nước hồ hắt lên. Nàng đứng đó mỉm cười, tay cầm chiếc khăn choàng cổ tối màu. Thùy Dương xuống hồ bơi, Thế Toàn vội vàng ném chiếc khăn tắm đang quấn ngang người, theo ngay sau lưng nàng. Thùy Dương xoay người lại, hai tay nàng nâng cao chiếc khăn, bịt mắt chồng lại.
– Anh không được mở ra đó. – giọng Thùy Dương giả vờ nghiêm khắc.
– Ha ha.. Anh tuân lệnh thủ trưởng – Toàn bật cười.

Thùy Dương vuốt ve bộ ngực rắn chắc của chồng, lưỡi nàng rà xuống liếm nhẹ hai núm vú nhỏ của anh, tay nàng hướng xuống dưới nắm lấy dương vật ấm nóng của anh, miệng Thế Toàn hé mở rít nhẹ qua kẽ răng. Lúc này từ hướng khác của hồ bơi, một thân hình phụ nữ trần truồng tụt xuống nước nhẹ nhàng, di chuyển thật chậm khi tới gần, nàng hít một hơi sâu lặng xuống.

Thế Toàn mở miệng ra chờ đợi bờ môi của Thùy Dương, anh có thể ngửi được hơi thở của nàng gần sát mặt mình. Rồi chiếc lưỡi của nàng cũng nhẹ nhàng quét trên môi anh, lưỡi anh và nàng vội vã cuốn lấy nhau. Bất chợt Thế Toàn cảm thấy đầu dương vật mình truyền đến cảm giác ấm nóng, dễ chịu, một đôi môi ấm ngậm mút dương vật anh thật chặt dưới nước, anh bật rên lớn, nhưng tiếng bị nghẹn lại trong miệng Thùy Dương đang chặn mất lối thoát.

Thùy Dương không ngừng vuốt ve chồng, nàng lấy tay anh, đặt lên ngực mình, anh xoa nắn ngực nàng hăng say không kém lần đầu tiên khám phá nó. Thế Toàn vòng tay ra sau lưng vợ, kéo ngực nàng lại sát mình, anh cúi đầu xuống hả miệng tìm kiếm, Thùy Dương ưỡn người, miệng Thế Toàn được lấp kín bởi núm vú mềm mại của nàng. Miệng anh mút chặt lấy, lưỡi anh xoắn lại chà sát, Thùy Dương ôm gì lấy đầu chồng, miệng nàng rít khẽ. Người phụ nữ bên dưới sau hai lần trồi lên lấy hơi, cũng làm cho dương vật Toàn cứng như muốn nổ tung.

Thế Toàn được vợ dắt tay về phía mép hồ cạn nước, tại đây là con dốc thoai thoải tạo lối đi xuống hồ bơi. Thế Toàn nằm xuống, hướng đầu lên trên dốc, nước chỉ lấp xấp dưới tai anh. Một cái miệng khác choàng lấy đầu dương vật anh, cảm giác thật quen thuộc, anh biết nó của vợ anh. Miệng anh đón nhận một chiếc lưỡi thơm tho, nhưng lạ lẫm, gương mặt áp sát anh, có hơi ấm khác hẳn làn da mát của vợ.

Cô gái đó đảo người ngược lại, nằm sấp trên người Toàn, nàng đưa âm hộ mình vào mặt anh, miệng nàng mở rộng nuốt hết dương vật anh. Toàn dù không thấy gì, nhưng qua những ma sát trên cơ thể, khi âm đạo nàng vừa đưa tới, chiếc lưỡi dài của anh đã đón nó trước.
– Ưm… tiếng rên nghẹn nhỏ của cô gái, âm thanh đầu tiên của cô.

Thế Toàn cảm thấy như là tiếng kêu khá quen thuộc, hình như anh đã gặp, cô gái có lẽ là một trong mấy người bạn của Thùy Dương. Nhưng anh không quan tâm được nhiều, vì miệng anh đang khám phá một hang động nhiệt đới thật ẩm nóng và khá lầy lội. Âm đạo cô gái đã wax sạch sẽ, Toàn không cảm nhận được một sợi lông nào chạm vào lưỡi của mình.
– Tạch.. tạch, tạch – tiếng máy ảnh sát bên.

Toàn biết đó là tiếng chiếc máy ảnh của anh, và người chụp không ai khác là Thùy Dương. Nàng lẻn đi và quay lại với chiếc máy ảnh anh trong tay, nàng chụp chồng đang bị bịt mắt, đảo ngược đầu oral sex với bạn mình.

Cô gái đó ngồi dậy, miệng thở hỗn hển, phần vì mất hơi do nuốt dương vật Toàn quá sâu, phần vì hưng phấn tăng lên liên tục từ hạ thể của nàng. Nàng quay người lại, lấy dương vật Toàn nhét vào cửa mình, ngồi xuống nhẹ nhẹ. Cả hai thật sự cuốn lấy nhau, không còn ngượng ngạo như diễn viên của cuộc chơi nữa, giờ đây họ thật sự ân ái cuồng nhiệt như đôi tình nhân yêu nhau tha thiết.

Thùy Dương vẫn không ngừng di chuyển xung quanh chụp hình. Nàng chỉ biết dùng máy ảnh chồng ở chế độ Auto, nó thật nặng và cảm giác nó càng nặng hơn khi nhìn cảnh chồng và người phụ nữ khác cuồng nhiệt như vậy. Thùy Dương cảm thấy âm hộ mình thật nóng, âm dịch của nàng chảy dài xuống chân.
– Ôi ôi… chút nữa thôi anh.. chút nữa… – tiếng cô gái rên rỉ thật to.

Toàn đã nhận ra nàng là ai. Trong đầu nàng hiện lên hình dáng cô đồng nghiệp của vợ, với dáng người nhỏ nhắn, xinh xinh với mắt kính cận gọng đỏ ấn tượng. Thục Nhi đây mà.

Hai cánh tay Toàn đưa lên vò bóp vú Nhi, nàng đưa tay mình đè tay anh chặt hơn lên ngực mình. Thục Nhi rên xiết, ngã đầu ra sau, cả người dừng lại, âm đạo nàng co bóp mạnh như rút hết tinh trùng trong dương vật của Toàn, nàng từ từ ngã người xuống nằm lên ngực Toàn, dương vật của anh vẫn giựt nhẹ nhẹ co lại từ từ trong âm hộ nàng, dòng tinh dịch trắng chảy chậm rãi.
– Anh cảm ơn em, Thục Nhi – Giọng Toàn vang lên khẽ bên tai nàng.
– Ah… anh nhận ra em – Thục Nhi giựt mình, ngẩn đầu lên.

Toàn chỉ khẽ gật đầu, miệng anh mỉm cười. Bất chợt cái khăn che mặt anh được kéo lên, anh hơi nheo mắt. Kế bên anh là nụ cười rất đẹp của Thùy Dương, còn người con gái trần truồng đang ngồi trên người anh, là Thục Nhi, mắt nàng đang nhìn anh. Bất chợt, nàng nhớ đến mình đang ngồi lên người anh, âm đạo mình vẫn đang kẹp hờ lấy dương vật ướt sũng của anh, Thục Nhi đỏ bừng cả mặt, nàng kêu lên một tiếng, chạy vù vào nhà, trốn vào phòng tắm.

Thục Nhi không hề ít kinh nghiệm tình trường, nhưng với chồng bạn và có sự chứng kiến của bạn là lần đầu tiên. Trước đây qua tiếp xúc với chồng Thùy Dương, Thế Toàn, nàng cũng thấy thích anh, chỉ là thích theo kiểu một người bạn, người anh, thân thiện, dễ gần. Nàng cũng không nghĩ có lúc mình thật sự cùng anh làm chuyện đó. Cho đến chiều nay, khi Thùy Dương qua nói với nàng, muốn dành cho chồng một món quà bất ngờ trước khi đi công tác, nàng há hốc cả miệng khi nghe lời đề nghị của Thùy Dương. Nàng nhất quyết phản đối, không phải vì ngại ngùng, vì nàng sợ điều này sẽ ảnh hưởng đến tình bạn của mình và Thùy Dương. Nhưng Thùy Dương rất kiên nhẫn thuyết phục, còn đưa lý do là rất không muốn xa chồng, nhưng vì phải thế chỗ cho Thục Nhi… Thế là Thục Nhi đầu hàng. Nàng về nhà chung với Thùy Dương, trốn trong phòng để làm món quà bất ngờ cho Thế Toàn.

Tối hôm đó, khi Thục Nhi đã về, hai vợ chồng Thùy Dương nằm ôm nhau trên giường, nhìn lên trần nhà.
– Thứ Bảy này, em phải đi công tác Cần Thơ 3 ngày. – Giọng Thùy Dương vang lên bên tai chồng.

Thế Toàn giật mình ngồi nhỏm dậy nhìn vợ, mắt anh nhìn chăm chú vào mắt nàng, mắt nàng ánh lên một tia áy náy.
– Ừ – Anh nói nhỏ.
– Anh có buồn em không? Nếu anh không thích, em sẽ xin sếp cho em ở nhà – Thùy Dương hơi cuống lên nhìn vẻ mặt anh hơi buồn.
– Anh không sao. Công việc mà, em phải đi thôi. Nhưng hình như đây là lần đầu tiên vợ chồng mình rời xa nhau, sau ngày cưới. – Toàn nói với giọng trầm trầm.

Thùy Dương không biết nói gì, nàng chỉ ngồi dậy, ôm lấy lưng anh, áp má vào lưng anh, nghe tiếng tim anh đập thật mạnh và đều. Như muốn phá tan những suy nghĩ của anh, Thùy Dương chồm lên, ôm cổ chồng, để bộ ngực trần của mình ép chặt lên lưng anh.
– Anh thích với Thục Nhi chứ? – Thùy Dương hỏi nhỏ, mắt nhìn anh dò xét.
– Ừm.. cũng được. – Thế Toàn chần chừ rồi nói cho qua.
– Sao lại cũng được. Em biết anh thích. Lúc đó hai người nhập tâm lắm – Thùy Dương tinh nghịch bắt bẻ anh.
– Thì.. thì… ai thích lên mà không vậy… – Toàn hơi đỏ mặt, vì thật sự anh cũng không nhớ những phút cuối cùng mình đã làm gì.
– Anh gạt em ah… em nói có chứng cứ nhé – Thùy Dương vừa nói, vừa đứng lên rời giường.

Nàng đứng thẳng người, cơ thể nàng không che đậy gì, cứ thế chạy khỏi phòng ngủ. Chưa tới 20 giây sau, Thùy Dương chạy lên thở hỗ hển, thân thể nàng trần truồng, hai bầu ngực nàng nhúng nhảy bị che gần hết với chiếc máy ảnh to đeo trên cổ. Thế Toàn bật cười, anh biết nàng đang định lấy gì, nhưng anh cũng cười vì hành động của nàng như một cô bé 10 tuổi tinh nghịch vừa phát hiện ra một trò chơi mới.

Thùy Dương phóng lên giường, lao vào lòng Thế Toàn, hai chân nàng duỗi thẳng ra, thoải mái phơi ra nhúm lông âm hộ mỏng manh. Tay nàng loay hoay, mở chiếc máy ảnh lên nhấn nút review, những tấm hình của Toàn đang bị bịt mắt cuốn lấy thân thể trần truồng của Thục Nhi, đủ mọi góc cạnh, toàn cảnh, chụp gần, chụp nghiêng, từng bộ phận cơ thể của hai người tiếp xúc, va chạm mơn trớn nhau đều hiện lên rõ mồn một. Nhưng điều không thể chối cãi được là anh và Thục Nhi thật sự cuồng nhiệt, cuốn nhau như thèm khát nhau thật sự lâu ngày. Thế Toàn cảm thấy mặt mình đỏ lên, anh đằng hắng cho đỡ ngượng.

– Còn chối cãi không? – Thùy Dương bỉu môi.
– Anh có chối cãi gì đâu. Nhưng anh thừa nhận vợ anh chụp hình rất đẹp đó nha. Chụp mọi góc cạnh đều có hồn, em rất có năng khiếu. – Thế Toàn kiếm chuyện đánh trống lảng.
– Thật không? Ừ, em cũng thừa nhận, em xem lại mà thấy nóng bừng cả người. Em cũng thích hợp chụp nghệ thuật hen – Thùy Dương vô tư nói.
– Ah hừm….
Thế Toàn ráng kềm lại, nuốt cơn buồn cười xuống người, mặt gồng đỏ lên, hình nàng chụp có chăng gọi là hình khiêu dâm, chứ hình nghệ thuật thì…
Thế Toàn chợt nhìn xuống, cơ thể trắng hồng của Thùy Dương đang ngồn ngộn trước mắt anh. Anh chợt thấy mình muốn nàng, dương vật anh đang bị đè dưới vai nàng vùng vẫy, cứng lên.

Thùy Dương cảm nhận được vật phía dưới đang thức tỉnh, nàng ngẩng đầu lên nhìn chồng, mỉm cười. Thế Toàn cuối xuống hôn vợ.

Anh chợt nghĩ ra một ý kiến nhỏ, người Toàn nóng bừng lên với suy nghĩ ấy.
– Hai ngày nữa em đi công tác, em phải đền bù cho anh – Toàn nói nhỏ vào tai vợ.
– Ưm, anh muốn gì em cũng chịu. – Thùy Dương thủ thỉ như con mèo nhỏ.

Thế Toàn với tay lấy cái caravat đi làm hồi chiều của mình, anh bịt lên ánh mắt ngạc nhiên của nàng, thít chặt sau đầu nàng. Anh bước xuống giường, xỏ vội vào chiếc quần sọt và vơ đại chiếc áo thun mặc vào. Anh tháo dây máy ảnh ra khỏi cổ nàng, đeo lên cổ mình. Anh bế nàng lên, đi từng bước xuống cầu thang. Thùy Dương vòng tay ôm cổ chồng, nàng tin tưởng anh còn hơn bản thân mình, tai nàng áp vào ngực anh, tim anh đập thật nhanh, anh đang phấn khích.

Thùy Dương có thể cảm nhận được mình đang được bế đi ra garage xe, có tiếng mở cửa xe, thân thể nàng được đặt xuống chiếc ghế da lạnh toát, cửa xe sập lại.
(Bạn đang đọc truyện nguồn web:  )
Chiếc BMW đen của Toàn trôi đi chầm chậm, anh nhìn qua gương chiếu hậu, nhìn vợ mình. Thùy Dương ngồi băng ghế sau, hai tay để thõng hai bên, mắt bịt kín, thỉnh thoảng nàng quay qua lắng nghe tiếng động bên ngoài, nhưng nàng hoàn toàn không đoán được mình đang đi đâu.

Trên đường đi, Thùy Dương có thể nghe tiếng xe máy ồn ào xung quanh mình, do Thế Toàn cố tình hạ nhẹ cửa kính phía nàng ngồi xuống một chút, chỉ đủ cho âm thanh bên ngoài vọng vào.

Kính xe anh đã dán phim chống nắng tối đen, buổi tối bên ngoài nhìn vào chỉ có thể thấy dáng người ngồi trong xe. Lúc này xe anh đang chen vào giữa dòng người đi chơi đêm trên đường Nguyễn Trãi, dòng xe nhích từng chút một, tiếng cười đùa của nam nữ, tiếng chửi tục la hét… vang vào trong xe. Thân thể Thùy Dương bắt đầu rung nhẹ, nàng không biết mình đang ở đâu, nhưng xung quanh toàn tiếng người, rất đông người, còn nàng thì bị bịt mắt, thân thể không mảnh vải che thân. Mấy lần nàng không kềm được, định mở bịt mắt, định hỏi chồng mình đang ở đâu, nhưng nàng cố gắng chịu đựng vì đây là trò chơi của Toàn, cảm giác nhột nhạt khó chịu, nhưng thật hồi hộp và phấn khích.

Chiếc xe đi được 15 phút thì chầm chậm rẽ vào một công trình cao tầng, đang thi công, ánh đèn sáng rực, công nhân đang tăng ca buổi tối, Bicom – Department Stores and Office, nơi Thế Toàn làm kỹ sư trưởng.

Thấy chiếc xe dừng trước cổng, hai anh bảo vệ nhận ra xa của Toàn, chạy rối rít mở cửa lớn và gật đầu chào với ánh mắt ngưỡng mộ. Toàn cho xe chạy chậm chậm vào công trình, xuống tầng hầm, lúc này hơi thở của anh cũng gấp gáp và hồi hộp. Xe anh đậu lại trong một góc tối nhỏ của tầng đậu xe rộng thênh thang. Toàn ra khỏi xe, đi vòng ra cửa sau, mở ra, anh bế Thùy Dương lên, nàng vẫn không nói gì, nhưng anh cảm nhận được cơ thể nàng đang run nhẹ. Anh đi về hướng thang máy công trình, loại thang máy ngoài trời trong một chiếc lồng. Công trình của Toàn có 3 thang máy loại này, chiếc anh đang đi là dành riêng cho vị trí lãnh đạo. Thang máy công trình chạy thật nhanh, nhưng ồn ào và không êm như loại dân dụng. Thùy Dương lúc này thật sự lo lắng, tay nàng túm áo anh, mặt nàng đỏ bừng chui rút vào ngực Toàn. Nàng có thể nghe tiếng la hét, tiếng máy xe cơ giới, tiếng động cơ nổ ầm ầm, nàng thầm đoán ra đây là đâu. Nàng tưởng tượng mình đang ở giữa một công trình xây dựng, không mảnh vải che thân, xung quanh đầy công nhân, mồ hôi nhễ nhại, Thùy Dương cảm thấy cơ thể mình rạo rực khó hiểu. Nàng có thể cảm nhận cơn gió lạnh liếm qua thân thể trần truồng của mình, càng lúc càng mạnh khi lên cao hơn, cao hơn, da nàng lạnh buốt, da gà nổi lên khắp người, nàng chỉ biết rút vào ngực Thế Toàn.

Chiếc lồng dừng lại bất chợt làm Thùy Dương giật thót mình.

– Két.. rầm. – Thế Toàn đưa một bàn tay ra kéo cửa sắt và sập lại.

Thế Toàn thở phào nhẹ nhõm, đúng theo dự tính của anh, không có người nào thấy được anh và Thùy Dương. Anh đang chuẩn bị hạ nàng xuống, thì chợt nghe tiếng cười đùa sau tấm vách bê tông, Toàn thật sự hoảng hốt, anh ôm nàng chạy nhẹ nhàng đến cây cột bê tông, để nàng đứng đó, dặn nàng im lặng. Thùy Dương đứng đó, cơ thể nàng nép sát người vào thân cây cột, nàng cảm thấy nó lạnh và nhám, hai chân trần của nàng, đạp lên nền đất, đầy bụi dơ.

Nàng nghe tiếng chồng nói chuyện với ai đó cách nàng khoảng 10 mét, ba người đàn ông, anh nói chuyện qua loa cho xong chuyện, họ mời anh đi nhậu, anh từ chối, lấy cớ muốn ở một mình chụp hình thành phố ban đêm. Họ cũng không nài ép dù gì với chiếc máy ảnh trên cổ anh là lý do khá rõ. Họ rời đi.

Thế Toàn quay lại, nhìn vợ, mặt nàng đang cuối xuống, mắt vẫn bịt chặt, hai cánh tay tì lên cấy cột bê tông, thân thể trần trụi của nàng đang run rẩy nhẹ nhẹ.

Tách .. tách .. tách. – tiếng máy chụp hình vang lên nghe khá rõ.

Thùy Dương biết là Toàn đang chụp mình, nhưng anh vẫn không nói tiếng nào. Tay anh nắm lấy tay nàng, dắt qua vị trí khác, để nàng đứng đó, anh lại chụp.. qua vài chỗ khác nhau. Cuối cùng Thùy Dương được anh đỡ xuống một tấm nệm mỏng, hơi hôi mùi xi măng và mồ hôi, nhưng là thứ duy nhất êm ái từ lúc nàng bước vào đây. Nàng nằm xuống tấm nệm hai chân buông thỏng, thả lỏng người cảm giác thật khoan khoái. Bên tai nàng tiếng gió rít vù vù và tiếng cởi quần áo vội vã.

Chợt hơi thở ấm áp của Toàn phả lên ngực nàng, tiếng thở gấp gáp của anh sát bên tai. Anh vẫn không nói tiếng nào. Anh ôm chầm lấy hai bầu vú nàng, miệng anh ngậm chặt hai núm vú săn cứng vì lạnh của nàng, nàng rên rỉ gì đầu anh vào ngực mình, chưa khi nào nàng thấy thích cái lưỡi ấm của anh như lúc này.
Trên tầng cao nhất của tòa nhà Bicom, hai bóng người như hòa vào nhau, hỗn hển, phấn khích cao độ.
– Ah.. Toàn ơi… – Thùy Dương đạt cao trào lần thứ hai trong đêm.

Nàng nằm bẹp xuống tấm nệm, thật hôi nhưng lúc này cảm nhận mùi nó thật gần gũi. Toàn nằm lên người vợ, dương vật anh rã rời, tuột khỏi âm đạo của vợ, tinh trùng tràn ra, thấm cả ra tấm đệm.

Cả hai thở hổn hển, anh ngã người qua nằm kế bên vợ, nhìn khuôn mặt nàng thật gần, mắt vẫn bịt kín, mũi thở phập phồng. Toàn đưa tay kéo bịt mắt qua đầu nàng, nàng nheo mắt vì ánh sáng, rồi mở mắt nhìn quanh. Quan cảnh xunh quanh khá giống nàng tưởng tượng, cũng thô ráp, bụi đất, cũng tấm nệm cũ ngã màu… nhưng có cảnh đẹp bên ngoài là khác, khác xa nàng có thể nghĩ ra.

Phía dưới là cả một thành phố về đêm, đèn rậm rạp như rừng, đủ màu sắc, nhấp nháy, di chuyển chậm chạp.

– Ôi thật đẹp.- Thùy Dương bật thốt lên.

– Ừ – Thế Toàn thừa nhận, nó cũng là lý do anh luôn đi theo những công trình cao tầng.
– Thế mà anh không dẫn em lên đây lần nào – Thùy Dương mắt không rời quan cảnh phía dưới – Mình đang ở tầng mấy vậy anh?
– 35 em ạ – Toàn khẽ nói.
– Oh…

Thùy Dương thích thú như một cô bé, nàng trần truồng chạy góc này, góc kia tham lam nuốt hết quan cảnh phía dưới vào mắt. Sau khi ngắm cảnh chán chê, chợt Thùy Dương nhìn xuống cơ thể mình, nàng rùng mình, khi đến đây, nàng bịt mắt, đặt hết niềm tin vào Toàn. Nhưng bây giờ nàng ý thức rõ ràng mình không mảnh vải che thân trên tầng 35 của một tòa nhà giữa trung tâm thành phố, phía dưới là hơn 300 công nhân làm việc hùng hục.
– Làm sao bây giờ? – Thùy Dương thật sự lo lắng.
– Ừ.. thì.. đến thế nào, về thế ấy – Toàn cũng bối rối.
– Nhưng em… em sợ lắm. – Thùy Dương nói nhỏ, mắt không khỏi nhìn xuống dưới.
– Không sao đâu, anh che cho em – Toàn nói nhưng giọng hơi run.

Anh thầm mắng mình sao đầu to như thế mà không biết nghĩ, lúc phấn kích chỉ làm bừa, bây giờ lại làm cho vợ lo lắng.

Không có cách nào khác, hai vợ chồng dắt nhau đi xuống. Nhưng lần này không còn là trò chơi, Thùy Dương không bịt mắt, không được Toàn bồng bế, mà là núp kín sau lưng chồng. Thế Toàn cởi trần, mặc chiếc quần short, áo thun của anh đã đưa vợ mặc, nó khá ngắn, nàng phải dùng hai tay kéo xuống phía trước và sau mới che hết được nơi thầm kín.

Chiếc thang máy chạy ầm ầm xuống, gây chú ý cho cả đám công nhân giải lao đang đứng ngồi, hút thuốc bên dưới, họ nhìn lên nhưng chỉ thoáng qua. Toàn thở phào nhẹ nhõm khi chiếc lồng đến dưới tầng hầm. Hai vợ chồng nắm tay nhau chạy ào vào trong xe, thở phào nhẹ nhõm.

Đêm đó, Thùy Dương và Thế Toàn ôm nhau ngủ rất ngon, trên miệng cả hai đều mỉm cười nhẹ, họ mơ về những ánh sáng lung linh mộng ảo, về tiếng gió rít gào xen lẫn tiếng thở hỗn hển, về mùi xi măng, mùi mồ hôi và chiếc nệm mỏng úa vàng.

Sáng sớm thứ Bảy, Thế Toàn tự nghỉ buổi sáng để tiễn vợ đi công tác, dù nàng từ chối, nhưng anh vẫn nhất quyết làm theo ý mình. Xe vợ chồng Toàn đến trước cơ quan nàng thì một chiếc Lexus màu đồng đã chờ ở đó. Sáng nay công ty của Thùy Dương không làm việc, nên xung quanh không có ai, chỉ có Bác bảo vệ trực đang sốt ruột đi qua đi lại. Bác Tuấn đang sốt ruột cho Thùy Dương, vì nàng đến trễ, sếp Linh đã ngồi trong xe chờ được 15 phút. Chiếc BMW đen của Toàn dừng lại, anh xuống lấy hành lý cho nàng vào giao luôn cho anh tài xế vừa bước xuống xe đón. Anh quay qua ôm Thùy Dương vào lòng, nàng rất muốn đẩy anh ra vì ngại, nhưng anh ôm rất chặt, anh hôn nàng thật sâu. Thùy Dương giật mình vùng ra, nhìn Bác Tuấn đang há hốc mồm, nàng đỏ cả mặt. Nàng không biết trong xe có hai ánh mắt đang quan sát nàng và Toàn, một ánh mắt hâm mộ và một ánh mắt ghen tị. Thùy Dương chồm tới nói vào tai Thế Toàn:
– Anh ở nhà không được bia rượu nhiều… nếu có nhớ em quá thì… gọi điện kêu Thục Nhi qua, không được đi lung tung.
Thế Toàn ú ớ, đỏ mặt không biết nói gì.

Hành trình xuống Cần Thơ gần 5 tiếng đồng hồ, trong xe, sếp Linh rất hài hước anh nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, anh Trung tài xế cũng pha trò. Cưới chồng gần hai năm, không xa anh ngày nào, chợt nghĩ đến tối nay phải nằm ngủ một mình ở một khách sạn xa lạ, Thùy Dương đã thấy chán nản. Nhưng nàng không ngờ, hai người đàn ông này đã chọc cười nàng suốt đoạn đường dài, làm tâm trạng nàng khá lên hẳn. Lâu lâu Thùy Dương cũng tham gia một câu chuyện nhỏ, những câu chuyện nàng kể rất có chừng mực không quá dung tục, cũng không quá đường hoàng, vừa đủ chuẩn cho câu chuyện gây cười.

Khi mọi người đến Huyện Bình Minh thì đồng hồ cũng gần 11 giờ trưa, bụng Thùy Dương đã bắt đầu réo nhẹ. Nàng đoán chừng 30 phút nữa sẽ đến Cần Thơ, nhưng đột nhiên xe rẽ phải xuống đường vòng dưới gầm cầu, cầu Cái Vồn Lớn. Thùy Dương đang ngơ ngác, thì giọng của sếp Linh kế bên nói:

– Ấy chết, anh quên nói với em là sẵn nhà Bà ngoại anh có cái đám giỗ, nghe anh về quê công tác, Bà kêu anh ghé qua. Vì chiều tối nay mình không có kế hoạch gì, nên anh… – giọng anh áy náy.
– Nếu em ngại thì mình đi thẳng luôn cũng được, anh gọi cho bà kiếm lý do nào cũng được. – Linh nói thêm.
– Không sao, ghé thăm bà đi anh. Em cũng được vinh hạnh về quê sếp luôn. – Thùy Dương vui vẻ đáp ứng.

Đường sang nhà Bà ngoại sếp Linh thật khó đi, chiếc xe cố gắng lắm chỉ đi được vào một đoạn rồi chui luôn vào vườn bưởi dọc đường gửi nhờ ở đó. Trời nắng chang chang, ba người đi bộ được một đoạn, trán và hai cánh mũi Thùy Dương đã lấp tấm mồ hôi, nàng đang định mở bóp lấy khăn thì nghe sếp Linh nói:
– Tới bến đò rồi.

Bến đò bằng gỗ nổi dưới sông, đường đi xuống là một tấm ván dài kê trên các cọc bạch đàn nhỏ bằng cổ tay, khá dốc, Thùy Dương rất sợ đi trên những tấm ván như thế này, khi bước lên nó kêu kẽo kẹt, mặt ván cong xuống như có thể gãy bất cứ lúc nào. Nàng nhăn mặt bước qua, hai đầu gối run run, bất chợt một bàn tay với những ngón to và hồng hào chìa ra trước mặt nàng. Nàng nhìn lên bắt gặp ánh mắt của sếp Linh, mắt anh như nói, hãy tin tưởng anh. Thùy Dương đưa tay mình ra, nó lọt thỏm trong bàn tay của anh, bàn tay của anh mềm mại và rất ấm.
– Anh nặng chắc cũng gần gấp đôi em mà còn không sợ, em lại sợ sao – Anh nói giọng trêu chọc.
– Em nhỏ con lắm sao mà anh nói vậy? – Nàng đã vững tâm hơn nên trả lời khá tự nhiên.
– Không… em không nhỏ chút nào… ah… ý anh là…
Linh mới nói, chợt nhìn ánh mắt Thùy Dương nhìn mình như mình nói gì đó sai, anh nghĩ lại và tắt nghẹn, mặt đỏ lên.

Xuống tới bến, tay Thùy Dương rút nhẹ ra khỏi tay anh, bàn tay anh như không muốn nhưng miễn cưỡng mở ra một cách nuối tiếc. Linh Dương không nói gì, vẻ mặt nàng tự nhiên như không hề nhận ra thoáng chần chừ của bàn tay anh vừa rồi. Con sông này không lớn, chỉ khoảng 100 mét ngang, nước nâu đục màu bùn phù sa, hai bên bờ là dãy dừa nước sum xuê kéo dài như hàng rào tự nhiên. Bên kia sông, khuất sau rặng dừa nước Thùy Dương có thể thấy nhà cửa, mái ngói đỏ, mái lá, vài người đi qua đi lại, vài đứa nhóc ở truồng chạy đuổi bắt nhau.
Chiếc đò là một chiếc ghe khá lớn, có thể chở 5 chiếc xe máy và vài chục nguời một chuyến. Nhưng chuyến này khá vắng, chỉ có 3 người Thùy Dương và 2 người phụ nữ khác.

– Cậu Ba.. Cậu Ba về… Cậu Linh về…

Tiếng con nít reo hò, chạy dọc theo bờ sông theo đuôi con đò gần cặp vào bến. Đò còn cách bến khoảng nửa mét, Linh đã phóng qua, hai tay anh dang ra ôm gọn hai đứa đầu tiên lao đến, ba bốn đứa khác chạy vòng vòng quanh anh, la hét, nắm quần, nắm áo anh kéo. Áo sơmi anh xổ ra khỏi lưng quần, đầu tóc anh bị những cái ôm làm rối tung lên, nhưng Linh cười rất tươi, nụ cười của anh thật tự nhiên chân chất miền Tây, bao dung và gần gũi.

Thùy Dương ngạc nhiên thật sự, trong mắt nàng Linh là một vị lãnh đạo nghiêm khắc, trong cơ quan chưa bao giờ nàng thấy anh cười. Lúc trên xe, nói chuyện rôm rả, nhưng anh cũng chỉ cười chung với mọi người thôi, khác hẳn nụ cười bây giờ của anh. Đây mới là nụ cười của anh, là con người của anh.

Linh thay phiên bồng bế hết đứa này, rồi sang đứa khác trên đường đi bộ về nhà ngoại. Anh đi phía trước thật cao lớn, vững chãi trên con đường đất đỏ, Thùy Dương và anh Trung chỉ biết đi theo sau. Đám con nít cứ quấn lấy anh, không dứt ra được, cho đến khi vừa đến cổng nhà, bà ngoại anh bước ra la mắng, tụi nó mới rời khỏi anh.

Thùy Dương im lặng ngồi trên chiếc ghế đẩu, không ngừng nhìn đánh giá xung quanh. Căn nhà bà ngoại anh không hề nhỏ, mái ngói đỏ, tường Toàn xanh, gạch men hoa văn sặc sỡ, trong phòng khách là bộ trường kỷ gỗ sơn đen, vẫn bộc lộ nét uy nghi quyền quý. Bà ngoại anh khoảng 85 tuổi, tóc bạc trắng, nhưng nhìn vẫn rất khỏe mạnh, mặt bà tròn tròn, tai thật dài phúc hậu.
– Ah, con xin lỗi chưa giới thiệu với ngoại, đây là Thùy Dương, đồng nghiệp công tác với con – Anh giơ tay giới thiệu nàng.
– Còn anh Trung thì bà gặp rồi.
– Dạ con chào bà – Thùy Dương gật đầu lễ phép.

Ánh mắt của bà nhìn Thùy Dương hiền dịu pha chút xem xét đánh giá, Thùy Dương nhấp nhỏm mấy tự nhiên, như con dâu về ra mắt nhà chồng. Nàng tự mắng mình, tại sao phải như vậy, nàng là phụ nữ có chồng, nàng chỉ là đồng nghiệp với anh Linh.
– Thôi, con dắt mấy đứa ra sau rửa mặt rồi ăn cơm, nghỉ ngơi đi. Chiều 4 giờ mới dọn đám.

Sau giờ ăn trưa, Linh nhường cho Thùy Dương một căn phòng, theo anh nói là phòng hồi nhỏ của anh, còn anh và Trung ra vườn lấy hai cái vỏng mắc lên ngủ trưa. Thùy Dương tuy khá mỏi mệt, nhưng nàng nằm trên chiếc giường lạ, không thể nào ngủ được. Ráng ru giấc được 20 phút, nàng mất kiên nhẫn, ngồi dậy nhìn quanh phòng, có nhiều thứ rất hay, như hộp mực bằng nhựa nhỏ nhỏ, có nắp vặn, phía trong là một cái ống để có thể rót mực vào và chấm ngòi viết, nhưng sẽ không đổ ra khi bị ngã ngang, nàng đã rất lâu rồi không thấy nó ít ra từ hồi hết cấp 1.

Thùy Dương rất hứng thú với những vật dụng bày trên bàn, có thứ nàng biết, có thứ không, nhưng xem qua hết rồi vẫn không thỏa được cơn nhàm chán của nàng.

Nàng đi ra ngoài, giờ trưa thật vắng, chỉ có vài con chó ngẩng đầu lên nhìn nàng, vài con gà bới móc loạt xoạt trong bụi cây, không khí thật yên bình. Nàng đi hướng về con sông, mắt nàng nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, chân cứ bước không định hướng rõ ràng. Chợt nàng nhận ra mình đã tới một nơi lạ lẫm, nàng vẫn tiếp tục đi, yên chí rằng chỉ cần quay đầu đi ngược lại là về tới.

Chợt có một, rồi hai, rồi vô số giọt nước mưa đổ xuống, Thùy Dương bối rồi, lấy tay che đầu chạy quay lại, nhưng chạy một lúc vẫn không tới nơi, áo nàng đã ướt gần hết, dính sát vào da. Thùy Dương đánh liều rẽ vào mái hiên một căn nhà gần đường, vào tới nơi nàng vừa phủi phủi áo, vừa nhìn trời, trách mình kém may mắn.

Nhìn lại căn nhà mình đang đứng, nó khá nhỏ, tường gạch đỏ, xiêu vẹo, bậc thềm xi măng cũ kĩ, ẩm mốc, đóng rêu xanh nhiều chỗ. Hai cánh cửa khép hờ, một bên bung cả bản lề sệ xuống chấm đất, có cố gắng đóng lại cũng không thể khít với nhau.

– Có ai ở nhà không? – Nàng dự định chào hỏi chủ nhà một tiếng dù sao mình cũng mượn mái hiên nhà người ta.

Không có ai trả lời. Nàng nhìn vào bên trong nhà, màn nhện dăng ngang dọc, một cái bàn thờ không thể cũ hơn, véc ni trên gỗ đã bong tróc loan lỗ, phía trên là hình đen trắng của một người phụ nữ, lư hương trước mặt bà nguội lạnh, có 2 cây nhang cháy không hết, đen sạm màu, cắm nghiêng ngã. Thùy Dương chợt cảm thấy hơi lạnh sống lưng. Nàng quay qua quay lại, như muốn bắt tại trận con ma nào đó âm mưu hù dọa mình.

Chợt Thùy Dương nghe tiếng cọt kẹt nhỏ bên trong nhà, tiếng thở khò khè nho nhỏ. Thùy Dương run hết cả người.
– Có ai ở nhà không? – tiếng nàng vang lên một lần nữa.

Vẫn không có ai trả lời, nhưng tiếng cọt kẹt như hai thanh tre cọ vào nhau, như gấp gáp hơn.

Thùy Dương không kềm được lòng, hai tay nàng thủ thế, lọ dọ bước nhẹ vào nhà. Tới căn buồng đầu tiên, thật ra căn nhà chỉ có một buồng ngủ, không có cánh cửa nào, chỉ che sơ bằng mảnh rèm vải phất phơ. Thùy Dương có thể khẳng định tiếng động kì quá đó phát ra từ trong này. Tay nàng run lẩy bẩy, nửa muốn vén lên xem, nửa muốn bỏ chạy ra ngoài. Mâu thuẫn của phụ nữ chính là sợ ma như một bản năng tự nhiên, nhưng tính tò mò cũng mạnh mẽ không kém. Cuối cùng, Thùy Dương không kềm lòng được, bàn tay lạnh toát vì sợ của nàng cũng nhẹ nhẹ hé tấm màn ra nhìn vào.

Bên trong là chiếc giường tre, đang rung động mãnh liệt phát ra tiếng cọ sát đó, bên trên là hai thân thể trần truồng đang quấn lấy nhau. Người đàn ông chạc 50 tuổi, tóc tai bù xù, hắn đang thúc phía sau một người phụ nữ béo tốt quỳ gối, mặt nằm bẹp xuống giường. Hai người đang tới phút cao trào, người phụ nữ rên thật khó nghe, bà ta phát ra tiếng khò khè như bị ai bóp cổ. Chợt người đàn ông đó nhìn về phía rèm cửa, ông ta bắt gặp đôi mắt trong veo của Thùy Dương đang nhìn mình. Ánh mắt ông hơi thoáng ngạc nhiên, nhưng hành động vẫn không chậm lại chút nào. Thùy Dương rùng mình khi nhìn vào mắt ông ta, nó đỏ ngầu như một con thú, ánh mắt đó thật đáng sợ. Nàng tính buông tay xuống bỏ đi, nhưng ánh mắt và vẻ mặt ông ta như khiêu khích, như thách thức, dám nhìn mà sợ ah.

Lúc này người phụ nữ bên dưới rên ta dữ dội, hắn ta cũng thúc mạnh hơn, mặt đỏ bừng. Bất chợt hắn rút dương vật ra khỏi người phụ nữ, bắn tinh đầy lên lưng bà. Dương vật của hắn to khủng khiếp, cái đầu nón tím bầm to như cái chén nước trà úp ngược, thân đen mốc đầy các cục chai sạn như mụn cóc. Hắn thỏa mãn, tay cầm dương vật chỉ hơi mềm đi, vuốt vuốt, vỗ chan chát lên cái mông mỡ trước mặt, mắt nheo lại nhìn về hướng Thùy Dương.

Thùy Dương quá sợ hãi, chạy nhanh ra ngoài, hình ảnh cái dương vật đó hiện lên như ngay trước mặt, nàng muốn ói. Nàng lao ra, mặc kệ trời mưa như rả rít, cắm đầu chạy về.

Khi Thùy Dương về tới nơi, cơn mưa cũng vừa dứt. Cả nhà đang tất bậc chuẩn bị các mâm cỗ, người khiêng, kẻ chặt rầm rộ. Phía trước nhà bày ra khoảng 20 bàn tiệc, cánh đàn ông đang sắp chén, đũa. Bất chợt, một người, rồi hai, ba, tất cả đều ngưng lại, họ nhìn Thùy Dương mặt đỏ như gấc chín, cúi gằm đầu bước vào. Chiếc áo trắng của nàng sũng nước dính chặt lấy cơ thể, bộ ngực nàng phập phồng như bung ra khỏi chiếc áo nịt loại nửa cup. Thùy Dương đi đến giữa sân thì Linh lao ra, tay anh cầm một chiếc khăn tắm choàng lên người nàng. Nàng ngẩn đầu lên nhìn anh cảm kích.
– Em đi đâu vậy? Anh tìm em khắp nơi, chỉ còn thiếu chút nữa là anh lặn xuống sông rồi – Linh nói vừa quan tâm, vừa giận dỗi.
– Em đi dạo, bị mắc mưa thôi mà – Thùy Dương nói nhỏ.
– Đi, vào nhà thay đồ, em cảm lạnh thì khổ – anh vừa nói, tay choàng qua lưng nàng đưa vào nhà.